[Tâm sự] Chuyện đời chàng kỹ sư Viễn Thông

"10h đêm trời Hà Nội mưa. 2 anh em vừa đi làm về . Tranh thủ tạt vào uống cafe . Ông anh có chuyện buồn nói muốn tâm sự, ngồi 1 góc trong quán .Hai anh em cứ hút thuốc ko nói gì . Tôi biết ông ý rất buồn vì ông vừa chia tay vợ. Cả 2 anh em là dân viễn thông .


Ra trường ông ý lấy luôn vợ . 2 người yêu nhau từ cấp 3 , tình cảm nồng thắm . Lấy nhau xong ông lao vào kiếm tiền nuôi vợ . Ban đầu là đi kéo cáp , hết đồng bằng rồi lên miền núi . Cái này chắc anh em trong ngành biết nó vất vả thế nào. Chị không thích , kêu anh đen đủi , già nua , lại xa nhà nữa.
Rồi ông xin được về Hà Nội.
Cái công việc này càng ngày nghỉ càng làm . Lễ tết càng phải trực . Trực đêm cũng nhiều. Ông biết không dành được nhiều thời gian cho vợ nên càng cố kiếm nhiều tiền . Anh thường nói vui với tôi : anh em mình làm nghề này, không có gì cho vợ con cả , chỉ có tiền thôi.
Lương tháng mấy chục củ đưa hết cho vợ . Nhưng đời nó khốn nạn . Chị làm kế toán nhưng chỉ cho vui vì anh nuôi hết . Cái chị có nhiều nhất lại là thời gian. Chị xinh , ngày xưa lại làm tình nguyện hay ban chấp hành gì đó trong trường đại học nên rất năng động và quen biết nhiều. Anh càng cày cuốc , chị càng xinh ra
Và chị theo trai bỏ anh . Một người nào đó cũng tình nguyện và ban chấp hành như chị ngày xưa. Một người dành nhiều thời gian cho chị.
Tôi chợt nghĩ trong anh chị ai là người có lỗi. Tôi không biết nữa . Lúc đó tôi thấy cuộc đời này thật khó hiểu.
Trên đường về tôi nghĩ có lẽ tôi không lấy vợ nữa . Nghĩ rồi mặc trời mưa, tôi rẽ vào đường giải phóng . Tôi còn độc thân mà"
---------------------------------------------


Trăng lên trăng tròn trăng lại khuyết
Tuyết rơi tuyết phủ tuyết lại tan
Anh hùng còn đó - Hồng nhan đó.
Chỉ một Chữ tình gió thổi đi!

Nguồn/ UCT Confession